Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé lại trang nhà nhỏ bé
này thì âu cũng là duyên may và mơ ước của người thực hiện.
Không biết từ thuở nào trong văn học Việt Nam thơ đã được dùng làm cho
biểu tượng của cái Đẹp. Với một lẽ tất nhiên và vĩnh cửu là điều này sẽ
luôn mãi tồn tại trong đời sống của chúng ta.
Thơ mang lại cho chúng ta nỗi buồn vui như một an ủi, cho chúng ta những
lời tự tình mầu nhiệm như cả một tình yêu của Quê hương, gởi gắm những
niềm riêng vỗ về trong cuộc sống lắm lúc không ít nhiều cưu mang
nghiệt ngã .......
Không mang những hoài bão to lớn, ra đời như một sự tình cờ
qua những nghĩ suy vụn vặt trong đời sống thường nhật từ những điều bình
thường giản đơn để gom góp lại một chút nhỏ nhoi hiến dâng cho bạn đọc.
Xin gởi chút riêng tư nhỏ bé này đến với bạn đọc như một sự hoài mong và
vui lòng đón nhận từ nơi này một lời tri ân thật chân thành, sâu lắng.
T.N.Đ.T.
.: HOÀI NIỆM :.
Gió đuổi theo trăng đi về phương trời lạ
Mưa trả đất trời cho nắng hạ xinh
Tình Gió Mưa như ngọn nến lung linh
Đêm huyền hoặc, bình minh lên lịm chết ...
"Tại sao chứ, tại sao tớ lại có thể tự làm mình đau đến như vậy".Bạn kết luận một câu sau khi kể lể nỗi thống khổ, đớn đau, đầy hưng phấn với tôi.
"Nỗi đau" đến với bạn ...
Thuở bé học đánh vần, tôi đọc dấu sau âm: e nặng ẹ, mờ e me nặng mẹ. Khi thầy
cô đọc chính tả, tôi theo âm mà viết. Hơn nữa, Thầy Cô thường nhắc nhở, viết
liên tục toàn chữ, tránh nhấc bút để viết lẹ hơn; kết quả là tôi viết chữ trước
bỏ dấu sau cùng. Lối học "cha truyền con nối" đã đi sâu vào tâm khảm.
Người vợ trẻ, sau một thời gian xa cách, được gặp lại chồng mới từ quân ngũ trở về. Đang ngủ mê gần sáng bỗng có tiếng chuông cửa, cả hai choàng tỉnh.
Người chồng hốt hoảng:
- Dậy mau, em yêu, hình như
Mưa!
Cơn mưa tháng 9 không ồ ạt, không mạnh bạo nhưng day dứt trong chiều. Mưa tả tơi trên hàng cây. Mưa rũ buồn trên mặt hồ. Nó đi. Đầu trần, áo mỏng ...